Kì 2: Khủng hoảng ngưỡng tuổi 30 của học viên Eagle IELTS

2019-09-19 11:45:45

  Hey, xin chào các bạn, mình là Long hiện tại mình đang là CEO của ECVN Agency - Tập đoàn truyền thông ECVN. Công việc của mình rất đa dạng và thường xuyên có cơ hội hợp tác với khách hàng, công ty nước ngoài, đặc biệt là một số project của các thương hiệu lớn. Tương ứng với công việc, mình nhận được mức lương ổn định khoảng $2500/ tháng và có nhiều mối quan hệ đáng quý. Thú thật, để bước được tới ngày hôm nay đối với mình không hề dễ dàng, mình đã quỵ ngã rất nhiều lần và tưởng chừng như không thể vực dậy. Cú chuyển mình đồng thời cũng là cái gục ngã đau đớn nhất của mình xảy ra năm mình 30 tuổi - cái tuổi tưởng chừng như ai cũng đang thành công

 Những ảo tưởng che mất lý trí.

Trước khi nói về câu chuyện tuổi 30, mình sẽ nói về cuộc sống của mình trước đó, chắc chắn rằng có rất nhiều bạn trẻ cũng đã từng như mình. Quay trở lại những năm 2008, 2009 khi Internet đang trong thời kì nở rộ nhưng chưa phát triển điên cuồng như hiện tại. Khi đó khái niệm “Start-up” còn chưa ra đời và sự cạnh tranh của thị trường rất thấp, với một đứa có máu kinh doanh như mình thời gian đó thật sự là thời gian ngon lành nhất khi mình có nhiều nguồn hàng từ Trung Quốc và mình có thể kiếm khoảng 10 triệu/ tháng. Nghe có vẻ bình thường nhưng bạn có biết năm 2009 kinh khủng thế nào không? Hàng loạt người mất việc do tinh giảm biên chế, kinh tế suy thoái. Vài thằng bạn của mình khi đó đã từ bỏ thành phố hoa lệ để trở về quê tìm việc nhưng cũng chẳng thể tìm được công việc ra hồn. Đối với một thằng chân ướt chân ráo vào đời mà có thể tự kiếm được số tiền bằng thực lực như vậy lúc đó mình không biết do mình quá may mắn hay mình quá “giỏi”. Và các bạn thấy đó, bệnh “ảo tưởng” của mình cũng bắt đầu từ đó.

Khi nền kinh tế phục hồi kết hợp với sự bùng nổ Internet, các mạng xã hội phát triển, mình cũng đầu tư rất nhiều thời gian để xây dựng shop online của mình nhưng kết quả không hề khả quan như mình mong đợi. Dù cho mình có đổ bao nhiêu công sức, tiền bạc kết quả vẫn là sự thụt lùi, và mình kiệt quệ cả về tinh thần lẫn kinh tế. Tuy may mắn rằng không mất tiền thuê nhà, tiền ăn uống nhưng sống ở Hà Nội mà có vài đồng lẻ trong tay thì bạn nghĩ có thể trụ được bao lâu? Trong khi đó, lũ bạn mà ngày xưa lẹt đẹt đã bắt đầu có công việc ổn định và đã nghĩ tới chuyện tương lai.

Ở tầm tuổi 24 - 25, việc thay đổi công việc không quá khó khăn, mình quyết định gác việc bán hàng sang một bên và tìm cho mình công việc mới, dù thật sự khi đó mình chẳng hề muốn đi làm thuê. Mình tìm được công việc Marketing sau khoảng 2 tháng kể từ khi quyết định tuy nhiên tại đây mình lại tiếp tục dẫm phải vết xe đổ của mình ngày xưa: sự tự mãn.  

Với kinh nghiệm của mình trong khoảng 1 năm đầu, mình gần như là vị cứu tinh của phòng khi có khả năng hỗ trợ đồng nghiệp, xây dựng các dự án và đem lại lợi nhuận của công ty. Lúc đó lương thưởng của mình cũng tạm ổn so với mặt bằng chung và mục tiêu của mình là chức trưởng phòng. Có một chi tiết trong thời gian này, mình nhận được lời mời đi học IELTS với cậu em cùng phòng cũng là người cạnh tranh ghế trưởng phòng với mình về sau. Lúc đó thực sự trong tâm trí mình chỉ có sự khinh khỉnh bởi thứ nhất Tại sao mình phải nghe người “không giỏi” bằng mình, thứ hai Công việc của mình thì cần gì IELTS, thứ ba mình làm gì có thời gian để học thêm một môn học mình chẳng cần? Đương nhiên mình đã từ chối, và sự từ chối đó như việc xô đổ quân Domino đầu tiên trong cuộc đời tuổi 30 của mình.

 

Trong cuộc sống, nếu bạn dậm chân tại chỗ có nghĩa bạn đang đi lùi!

Công việc của mình vẫn ổn và đích trưởng phòng cũng ngày một gần cho tới khi sếp quyết định tạo bước ngoặt cho công ty: Thay đổi đối tượng khách hàng từ người Việt sang người nước ngoài. Và bạn biết đấy, tất cả những gì mình biết là: “Hello - How are you - I’m fine, thank you - And you?” 

Với năng lực của mình, mình được sếp vô cùng tin tưởng và chỉ thị làm Leader cho team gồm 10 nhân sự cùng lời khuyến khích: “Nếu em làm tốt, anh sẽ cân nhắc việc tăng lương và đề cử em lên vị trí mới.”. Lời khuyến khích của sếp làm mình sướng rơn người và quên đi vấn đề quan trọng: Mù tiếng Anh. Và sau đó là những chuỗi ngày khủng hoảng của mình. 

Đó là lần đầu mình đi gặp đối tác nước ngoài, theo như ghi chép của Sale, đối tác muốn bên mình triển khai cả website và các chương trình Marketing online offline tại thị trường Đông Nam Á. Ngay từ khi bước vào, vẫn mang phong thái vô cùng tự tin, mình chào đối tác bằng Tiếng Việt.
”Chào anh, em bên X, em có nhận được bàn giao của Sale và tới làm việc lại với anh.”

Nụ cười của mình cứng đờ khi nhận được cái nhíu mày của khách hàng, trong lòng mình dâng lên cảm giác bất an, mình nhận ra rằng sẽ chẳng có phiên dịch viên nào tới và khách hàng của mình không hiểu mình đang ba hoa gì. Khách hàng thở dài một tiếng và rặn ra từng chữ khó khăn.

“Tôi..x-xin lỗi, tôi không.. biết tiếng Việt”

Mình ngồi nghệt mặt và cười trừ, khách hàng ra hiệu dừng lại và bước ra ngoài, khoảng 5p - 10p sau sếp mình gọi điện và sau đó là hàng loạt những lời mắng nhiếc. 

“Lần đầu tiên tôi thấy có người làm việc vớ vẩn như cậu! Cậu có biết tôi khó khăn thế nào để chốt được khách hàng này không? Có mỗi cái đưa đầu mục các công việc mà cũng không thể làm nổi! Quá thất vọng!”

Tất nhiên sau khi sạc một bài, tôi nhận được thông báo bị loại ra khỏi dự án và người thay tôi làm leader không ai khác ngoài cậu em ngày trước rủ tôi đi học. Dự án đó đúng thật là đòn bẩy cho công ty và minh chứng cho việc đường lối sếp đưa ra rất đúng đắn. Cứ như thế, công ty chuyển dần sang việc hợp tác với các đối tác nước ngoài và vô cùng thành công, trung bình mỗi tuần lại có 1,2 dự án lớn còn những dự án nhỏ thì quá nhiều. Trái ngược lại với sức sống mới của công ty, các dự án mình tham gia cứ ít dần, tiền thưởng bị cắt hoàn toàn và công ty đồng thời chỉ thị giảm thiểu những nhân viên không biết Tiếng Anh và chỉ nhận người mới khi có bằng IELTS tối thiểu 6.0.
Nhìn anh em thân quen cứ đi dần ra đi, mình xuất hiện tâm lý bao giờ mới tới lượt mình, bên cạnh đó những nhân viên trẻ mới vào càng làm mình choáng ngợp khi kiến thức chuyên môn ngang ngửa mình, còn tiếng Anh thì khỏi bàn, họ thậm chí còn giao tiếp với nhau bằng tiếng Anh trong các cuộc họp hay nói chuyện hàng ngày. Không ít lần, mình cảm thấy sau lưng mình là tiếng xì xào “Tại sao anh ấy lại làm được ở đây mà không biết chữ tiếng Anh nào nhỉ? Chắc quen biết gì rồi.” Đối với một thằng đã từng có trong tay kinh nghiệm, mơ ước, hoài bão những lời đó chẳng khác nào những con dao cắm phập vào lòng tự tôn của mình.

Nếu như những ngày đầu mình tự tin bao nhiêu thì tới lúc đó mình càng khủng hoảng bấy nhiêu. Mình trở thành người cuối cùng “sống sót” trong cuộc thay máu của công ty, nhưng điều đó không khiến mình cảm thấy như người hùng mà chỉ có cảm giác tệ hơn rất nhiều như con cá nằm trên thớt đợi đến lượt, một cảm giác ngột ngạt kinh khủng xen một chút nhục nhã. 

Mình cũng đã nghĩ đến phương án thay đổi công việc nhưng ở tuổi 30, quá khó khăn để bắt đầu lại từ đầu, từ lương thưởng cho đến công việc cái độ tuổi này bạn chẳng thể tự tin như ban đầu. Nếu ở các vị trí cao hơn như trưởng phòng, phó phòng hay quản lý, tất cả các nơi đều yêu cầu trình độ tiếng Anh nhất định và tất nhiên mình bị trượt ngay từ vòng gửi hồ sơ. Đó quả thực là cuộc khủng hoảng đáng sợ nhất mình từng gặp, liên tục bị từ chối tại các công ty khác, bị loại tại các dự án của công ty hiện tại, có những đêm mình nhớ lại cái cảm giác như cả thế giới quay lại với mình nó kinh khủng và áp lực tới nhường nào. Bạn bè đã an cư lạc nghiệp, thi nhau sắm sửa nhà cửa ô tô, đồng nghiệp thì ngày một vượt trội và cạnh tranh gắt gao. Mình là người duy nhất đứng ngoài cuộc chơi, bị đào thải ra khỏi vòng quay của cuộc sống. Mình quá tự tin vào những gì mình có và không chịu phát triển bản thân, để khi nhận ra, cuộc đời mình như quân domino cuối cùng bị đánh đổ.

 

Sự thay đổi của nhận thức không bao giờ là quá muộn 

Thời gian suy sụp đó ngoài công việc mình cũng gặp rất nhiều áp lực khác từ gia đình, xã hội, mỗi tối mình đều ra cầu Long Biên lượn lờ và lặng nhìn dòng nước đã đổi màu đen ngòm. Mình đã suy nghĩ rất nhiều, cũng có rất nhiều phương án như tự mình xây dựng công ty hay bỏ hết quay về bán hàng như ngày xưa. Tính đi tính lại vẫn chẳng thể làm nổi, nản càng nản và mình suy nghĩ lại những ngày đầu, những ngày mình đã nghĩ cứ đà này chắc chắn mình sẽ thành công ở tuổi 30. Nghĩ cũng buồn cười, chả ai biết trước có những bước ngoặt nào, những thay đổi nào mà tuổi trẻ ai cũng như chắc chắn trước mặt mình sẽ là con đường bằng phẳng, mình cũng y vậy và mình hiểu có rất nhiều bạn trẻ cũng suy nghĩ như thế.
Mình tự phân tích cho bản thân mình đã sai ở đâu, thiếu sót như thế nào để ngày hôm nay mình lại trượt dài dù mình có kiến thức chuyên môn cũng như kinh nghiệm. Mình nhận ra, từ bước ngoặt của công ty mình đã quá thiếu sót ở mảng Tiếng Anh, do cứ đắm chìm trong việc sợ hãi, mình cũng quên đi mất việc mình có thể trau dồi ngoại ngữ để phục vụ công việc. Đồng thời mình cũng tự hỏi sao trước đó mình là tỉ phú thời gian thì không đi học mà tới tận hôm nay ở cái tuổi 30 rồi mới nghĩ tới? 

Lúc đó mình mới giật nảy mình và nhớ ra, chính mình đã tước bỏ cơ hội của mình ngay từ lúc khinh khỉnh từ chối đi học cùng cậu em. Mình đã ngu ngốc khi nghĩ Tại sao mình phải học IELTS? Mình làm gì có thời gian để học IELTS? 

Đầu óc mình chợt bận rộn khi vừa cảm thấy mừng muốn khóc khi nhận ra vấn đề, một mặt lại lo ngại vì chẳng biết học ở đâu. Chẳng còn cách nào khác mình nhanh chóng gọi cho cậu em ngày nào giờ đã lên chức trưởng phòng mình từng ao ước. Quả thật mình vẫn còn chút may mắn, sau khi trò chuyện giãi bày những khó khăn trong lòng mình, cậu em cũng tỏ ý muốn giúp đỡ như ngày hôm đó. Cậu giải thích giúp mình rất nhiều điều mình chưa biết về IELTS, chẳng hạn như:

  • IELTS có thể giúp học sinh sinh viên du học và định cư tại nước ngoài dễ dàng như thế nào.
  • Việc giao tiếp với Tây và làm việc với họ cũng chẳng hề khó, mình thậm chí có thể hiểu và nói chuyện với họ sau khoảng 1, 2 tháng học 
  • Ngay như công việc của mình, chỉ cần hoàn thành khoảng 2 khóa học là có thể thoải mái làm việc, một tips nhỏ mà cậu em nói với mình là IELTS càng cao thì càng deal lương dễ. Cậu em deal lương lên 35% mà sếp vẫn gật đầu.

Đến lúc đó mình hiểu rằng, đây là cánh cửa DUY NHẤT giúp mình thoát khỏi tình cảnh rối ren này. Cậu em giới thiệu tới trung tâm Anh ngữ Eagle Education đã từng học, ngày cậu em mới học trung tâm mới chỉ có khoảng 4-5 chi nhánh nhưng nhờ sự tín nhiệm của nhiều học viên thành đạt  mà trung tâm đã phát triển tới 12 chi nhánh Hà Nội và Hồ Chí Minh.

hoc-vien-eagle-ielts-1

Quá trình vực dậy của con người trên bờ vực sụp đổ.

Mang trong lòng nhiều nghi vấn nhưng mình vẫn quyết định thử một phen, vấn đề tiền bạc cũng khiến mình khá lo lắng bởi mình biết một khóa học IELTS có thể đến 20 triệu. Khi tới Eagle Education mình được test trình độ miễn phí và được đưa ra lộ trình học phù hợp nhất và rất rõ ràng theo từng mốc điểm. Là người đi làm và cũng khá “dừ” so với nhiều học viên mới đăng ký, mình được ưu tiên xếp lớp với những bạn đang đi làm và có tuổi tương đương mình. Vì chẳng biết chữ nào mình được xếp từ lớp Mất gốc tới lộ trình IELTS từ IELTS 3.5 - IELTS 6.5+, như vậy mình sẽ có kế hoạch tham gia từ 3 - 4 khóa học, mình đã lên tinh thần mất gần 100 triệu cho lần chơi lớn này. NHƯNG lại một lần nữa mình lại được một phen bất ngờ về học phí tại đây và mình tiết kiệm rất nhiều so với dự kiến:

  • Mỗi khóa học chỉ mất từ 2 -  3 triệu/ khóa học.
  • Mình có quyền chia học phí để đóng nhiều lần.
  • Mình có quyền học lại MIỄN PHÍ trong vòng 3 tháng khi mình không đạt điểm yêu cầu. (Sau 3 tháng mình chỉ đóng ít tiền giữ chỗ chứ không phải cả khóa học)
  • Mình có quyền bảo lưu lớp học MIỄN PHÍ khi mình đi công tác, không thể học.

Ngoài ra mình rất hài lòng với chương trình học tại đây, giảng viên rất có tâm và luôn cố gắng kèm mình vì biết mình rất yếu tiếng Anh. Đôi lúc do công việc, mình sẽ nghỉ mất 1,2 buổi, ngay sau đó mình sẽ được sắp xếp học 1 - 1 để bù lại kiến thức. 

Cách dạy của trung tâm cũng rất đặc biệt khi áp dụng phương thức giảng dạy tương tác LNA. Chính cách dạy này giúp mình 2 điều: tăng tốc khả năng Nghe - Phát âm tiếng Anh đặc biệt từ người bản địa, tạo phản xạ với tiếng Anh cực nhanh - mình không còn bị bí từ hay ngắc ngứ. 

Đúng như những gì mình mong đợi, chỉ khoảng 2.5 tháng mình cuối cùng cũng hiểu được phần nào những gì đồng nghiệp trao đổi trong các giờ họp hay trong các cuộc đối thoại từng ngày. Lúc này mình phấn khởi lắm, cảm giác như được hòa nhập với cộng đồng vậy và mình càng có thêm động lực để học hành chăm chỉ hơn. 

Và như một giấc mơ mình đã lấy hết dũng khí đi thi và đạt được IELTS 6.5 sau gần 1 năm đi học. Nhận thấy sự thay đổi của mình, sếp cũng bớt “gắt” và giao cho mình từ những dự án nhỏ tới những dự án lớn, công việc cũng thế mà ổn định và thăng tiến hơn. Mình chính thức hồi sinh từ đống tro tàn!

 

Nếu bạn muốn thành công hãy dám thay đổi mình.

Để đạt được thành công như hiện tại, mình đã trải qua nhiều chông gai và Eagle Education thực sự đã cứu vớt chính mình và nhận thức của mình. Tại Eagle Education mình không chỉ cắm cúi học tiếng Anh mà còn được học rất nhiều kỹ năng sống đặc biệt không hề có trên sách vở. 

Nếu bạn vẫn còn nghĩ IELTS là điều không cần thiết, mình xin nhắc lại mình ở tuổi 25 cũng đã khờ dại như vậy, tự bỏ đi cơ hội của chính mình. Hãy suy nghĩ lại một chút 90% tài liệu được lấy từ nguồn tiếng Anh, các phần mềm máy tính đa phần sử dụng tiếng Anh, nếu bạn có bằng IELTS lương thưởng của bạn có thể tăng tối thiểu 30%! IELTS vô dụng ư? Hãy nghĩ xa lên nào!

 

hoc-vien-eagle-ielts
 

Trung Tâm Anh Ngữ Eagle Education - Chinh phục đỉnh cao IELTS cho người mất gốc

CHINH PHỤC ƯỚC MƠ IELTS TỪ CON SỐ 0

Tư vấn 24/7

Hà Nội: 0888888810

Hồ chí Minh: 0888888812

Kì 2: Khủng hoảng ngưỡng tuổi 30 của học viên Eagle IELTS

Tin tức liên quanTin tức liên quan

X
Khuyến mại